Trở lại   Thanh Nien Forum > Giải Trí > Truyện

Trả lời
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #11  
Cũ 12-04-2017, 12:22 PM
ngocvk ngocvk đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 70
Mặc định

"Bà hoàng Vương gọi cô tới phòng làm việc của cô ta." Lâm Bồi bưng một ly sữa tươi, vỗ nhẹ bả vai Trác Lí, Trác Lí bỗng rùng mình một cái.

Lý Nhất Phàm quay đầu từ phía máy tính nhìn sang, "Hạt gạo nhỏ, lần này đi lành ít dữ nhiều, nhớ bảo trọng." Sau đó quay lại tiếp tục vùi đầu vào máy tính trước mặt.

Trác Lí không thể không nén cơn đau, đi tới phòng làm việc của Vương Hiểu Mai.

Im lặng đứng nghe bài "Thánh ca" dài hơn 40phút, trong đó tần suất xuất hiện của từ "Got it" là vô cùng lớn. Lúc cô trở lại bàn làm việc đã là 9giờ rưỡi, mở máy tính lên, vỗ đầu một cái, hôm nay cô chưa gửi tin nhắn ‘ mỗi ngày lạnh lẽo ’ cho Viên Khởi Lương, vội vàng gửi tin.

Nhập vào: 【Xin lỗi, hôm nay xảy ra một chút sự cố ngoài ý muốn, vì vậy gửi tin hơi trễ :-( Câu hỏi hôm nay là: đều là da, vậy da cọp và da sư tử, da con nào tệ nhất? 】

Gửi đi.

Trác Lí vẫn luôn tự hỏi bản thân: liệu biện pháp này của cô có hiệu quả hay không?

Mỗi lần như thế, đáp án tất nhiên sẽ là: có thể có, cũng có thể không. Nhưng nếu không thử thì chắc chắn sẽ không có kết quả.

Cô cũng nghĩ tới các biện pháp khác: ví dụ như, cô sẽ đứng ở dưới nhà của mình, trực tiếp chặn anh ta lại, sau đó dùng danh nghĩa em gái Trác Ý. Nhưng suy nghĩ lại, cô có chết cũng không dựa vào Trác Ý.

Nói trắng ra: cô muốn khiêu chiến.

Nhưng điều rõ ràng ở đây là: đối phương lại không hề để ý tới cô một chút nào.

Trác Lí chỉ có thể buồn bã mà nghĩ: anh ta thật sự muốn giấu diếm mọi tin tức.

Mười hai giờ rưỡi, giờ ăn trưa đã quá nửa tiếng, Vu mỹ nhân đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Trác Lí, cắt ngang suy nghĩ của cô, "Lâm Thạc nói tôi dẫn cô đi ăn cơm, anh ta có chút việc bận phải đi trước."

"A." Dọn dẹp qua bàn làm việc, Trác Lí tập tễnh đuổi theo Vu mỹ nhân, Vu mỹ nhân cũng bước chậm lại, dìu cô đi ra ngoài.

"Vẫn còn đang suy nghĩ tới chuyện phỏng vấn Viên Khởi Lương hả?" Thấy bộ dạng vô cùng phiền não của Trác Lí, Vu mỹ nhân ân cần hỏi, đưa tay nhấn thang máy.

"Ừ, đúng là đau đầu." Trác Línói thật lòng.

"Đáng tiếc, trong bạn bè của tôi không có ai quen biết anh ta, nếu không chuyện phỏng vấn đã dễ hơn nhiều rồi." Qua giờ tan làm buổi trưa, trong thang máy hiện tại chỉ có Trác Lí và Vu Thu Thuỷ.

"Tôi thì có chút quen biết anh ta, nhưng lại rất khó để nhờ vả." Trác Lí oán trách thở dài.

Mắt Vu Thu Thủy đột nhiên mở to, "Cô có quen biết Viên Khởi Lương sao?"

Trác Lí quay đầu lại nhìn vẻ mặt của Vu Thu Thủy, phản ứng của cô ấy có hơi khoa trương, bĩu môi nói, "Cũng không hẳn là quen biết, chỉ là biết qua qua thôi. Cô không biết anh ta là người như thế nào đâu. . . . . ."

Lúc này, thang máy vừa tới tầng 18, có một người tiến vào, Trác Lí nói chuyện quá hưng phấn, không chú ý tới việc đó.

". . . . . . Anh ta quả thật chính là một cậu ấm đào hoa . . . . . Cô nói xem, một sắc nam nông cạn như Viên Khởi Lương làm sao có thể lên bìa《đô thị tinh anh》của chúng ta chứ? " d đ L'Q đ Lúc này, Trác Lí mới thấy Vu Thu Thủy đang nháy mắt với cô, mặt mỹ nhân còn đang kìm nén đến đỏ bừng, Trác Lí suýt chút nữa còn cho là cô ấy bị ngạt thở, đợi đến khi quay đầu lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đứng bên cạnh mình, lúc này cô mới nhận ra: Vu Thu Thủy nhìn thấy trai đẹp.

Chỉ là, người đàn ông mặc tây trang màu đen này chính là người mà cô đã gặp mấy hôm trước, sắc mặt của anh ta hôm nay còn tệ hơn cả lần trước. Trác Lí thấy thế liền im lặng, coi như không nhìn thấy anh ta, quay lại tiếp tục thao thao bất tuyệt về ‘Viên Khởi Lương’, ". . . . . . Tôi thật sự không tin loại đàn ông như anh ta lại có thể làm được luật sư trưởng? Hứ, tôi coi thường nhất cái loại công tử đó. . . . . ."

"Khụ khụ khụ" , Vu Thu Thủy không thể không lên tiếng cắt đứt cơn bất bình của Trác Lí, thuận quay về phía bức tường thang máy chỉnh lại tóc của mình, hỏi, "Trưa nay ăn cái gì đây?"

Trác Lí không nhận ra được ý nghĩa ảo diệu bên trong, nhưng một chữ ‘ ăn ’ này cũng khiến cô ảo não .

"Gần cao ốc Hào Mã có quán ăn nhỏ nào không, hoặc tiệm ăn nhanh á?" Trác Lí chùng người xuống, trong người cô hiện tại chỉ còn 30 tệ, hơn nữa còn là sáng nay kì kèo xin mẹ. Trác Lí tính toán: mẹ cô chắc chắn ngày mai, ngày mốt, nhiều ngày sau nữa sẽ không cho cô tiền tiêu vặt. Bà muốn Trác Lí đi xin Trác Ý.

Tuy nhiên, nếu bắt cô đi hỏi Trác Ý thì thà cô không cần.

"Tôi không biết quán nào gần đây cả." Vu Thu Thủy năm vừa tròn 23 tuổi, là cô gái trẻ độc thân, tướng mạo xinh đẹp. Lúc này, cô đang dốc trọn tâm sức để thu hút chú ý của người đàn ông bên trong thang máy, vì vậy, lời nói của Trác Lí cô căn bản không lọt tai chữ nào.

"Tôi chỉ có 30 tệ, cô nói xem chúng ta nên đi ăn cái gì đây?" Trác Lí vừa nói ra, chân mày của Vu Thu Thủy liền cau lại —— bởi vì cô nhìn thấy người đàn ông kia cũng đang nhíu mày.

"Tôi mời cô, không phải chỉ là một bữa cơm sao?"

Trác Lí cười tươi, một lần nữa lấy lại bộ dạng nhà giàu mới nổi.

Thang máy đi xuống tầng 1, người đàn ông mặc tây trang màu đen đã đi xa, Vu Thu Thuỷ mới trừng mắt với Trác Lí, "Cô khẳng định cô có biết Viên Khởi Lương?"

Trác Lí còn nghe thấy tiếng nghiến răng của Vu mỹ nhân.

". . . . . . Khẳng định. . . . . . Có biết. . . . . ." Không rõ ý tứ, cô còn cố nói thêm.

"Mẹ nó! Cô không biết người đàn ông vừa rồi trong thang máy chính là Viên Khởi Lương sao!"
Truyen teen
Trả lời với trích dẫn
  #12  
Cũ 12-04-2017, 12:23 PM
ngocvk ngocvk đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 70
Mặc định Chương 8

Trác Lí khẳng định chắc chắn rằng kiếp trước cô chọc phải thần xui xẻo, hoặc ít nhất là sao chổi rồi. Ngồi trước mặt cô bây giờ là đồ ăn cùng mỹ nhân, chỉ là vẻ mặt của cô lại vô cùng ưu sầu.

Cô ngàn vạn lần không nên đi xem mắt cái tên “Viên Khởi Lương” giả mạo kia, ngàn vạn lần không nên đi trễ mà lao đầu vào anh ta, ngàn vạn lần không nên nói xấu sau lưng người khác . . . . . Ngàn vạn lần không nên.

Lúc học đại học Trác Lí hay diễn những vai nhỏ bé yếu thế, lúc đó nhạc nền thường rất thê lương, sau đó nhân vật nữ gào khóc tang thương: ôi cái thân tôi . . . . . trời đất ơi. . . . .

Giờ phút này Trác Lí cũng hết trong lòng: Trời ơi, sét đánh chết tôi luôn cho rồi.

"Kìm nén bi thương, kìm nén bi thương." Vu mỹ nhân gắp một miếng thịt, đưa vào miệng nhai ngấu nghiến.

"Tôi nghĩ là mình nên đi gặp Vương Hiểu Mai." Trác Lí chống tay lên trán, quả thật nên suy nghĩ tới đường lui cho mình.

"Hứ, tôi còn tưởng cô có tiền đồ chứ. Mới gặp chút gian nan đó đã thấy nản rồi sao?" Vu mỹ nhân nhìn người rất chính xác, cô biết Trác Lí sẽ không từ bỏ.

"Đây mà là tai nạn nhỏ sao? Tôi nghĩ cả đời này anh ta sẽ không bao giờ nói với tôi một câu nào."

"Viên Khởi Lương là một tảng băng điển hình, anh ta sẽ không để tâm tới người lạ."

"Có ý gì?"

"Chính là, anh ta nhất định sẽ không thèm nhớ mặt cô." Vu Thu Thủy nói xong lại cúi đầu xuống tiếp tục ăn cơm.

"Thật sao?"

"Nói nhảm. Lúc trước Lâm Bồi mặt dày chạy theo anh ta phỏng vấn hơn hai tháng, đụng mặt anh ta không dưới hai mươi lần, nhưng anh ta lại không hề nhớ Lâm Bồi là ai."

Câu này giống như ánh sáng mặt trời, trong nháy mắt chiếu sáng tâm hồn Trác Lí, d2 Lq;d giờ khắc này cô như được động viên khích lệ, cô đã hiểu ra《 sắt thép đã được tôi luyện như thế nào 》 . Cô nở nụ cười sung sướng, giống như mùa xuân đã về.

Cô quyết định lại tiếp tục chiến dịch mặt dày. Thời buổi bây giờ chỉ có mặt dày hơn, không có dày nhất.

Buổi chiều, Trác Lí giúp Lý Nhất Phàm chỉnh sửa lại bản thảo một chút, sau đó, cô ngồi ở trên ghế, cực kỳ nghiêm túc nghiên cứu sách báo của toà soạn.

Thời gian nghỉ giải lao buổi chiều, ở toà soạn đột nhiên lại truyền đi một tin tức kinh động.

Tin tức này được truyền đi từ trưởng bộ phận phỏng vấn Ngô Tập Kính, sau đó từ những người thân cận của trưởng phòng Ngô —— những người ở bộ phận phỏng vấn, theo cấp số nhân truyền qua miệng rất nhiều người, truyền tới tai Trác Lí.

"Ngũ Khâu Thực đắc tội với ông cụ nhà họ Ngũ, bị điều xuống《 đô thị tinh anh 》giữ chức giám đốc, thứ hai tuần sau tới nhậm chức."

Lý Nhất Phàm chép miệng, ánh mắt hoài nghi.

Vu mỹ nhân thì ngược lại, cô nói thêm, "Nghe nói chuyện lần này còn huyên náo hơn, Ngũ thiếu gia rơi vào lưới tình rồi."

"Thu Thủy, sao cô dám khẳng định vậy?" Lâm Bồi ngồi dựa vào ghế, gióng lỗ tai lên nghe mọi người bàn luận.

Trác Lí nhớ lúc nãy Lâm Bồi còn nói mọi người đừng làm phiền cô ấy viết bản thảo.

Chẳng lẽ cái người được gọi là Ngũ Khâu Thực Ngũ đại thiếu gia này lại là một người đàn ông độc thân hoàng kim mê người?

"Bạn thân của tôi làm thiết kế trang sức ở Tinh Quang, cô ấy nói với tôi Ngũ thiếu gia đang yêu say đắm quản lý nhân sự của Tinh Quang. ÷Box tiểu thuyết L-q' đ × Chiếc Lamborghini nổi tiếng của anh ta thường xuyên đỗ ở bãi đỗ xe của Tinh Quang."

"Bạn thân của cô cũng không tận mắt nhìn thấy, sao có thể kết luận được . . . . . ."

"Ở thành phố này người có thể chi số tiền lớn như thế để mua xe cũng chỉ có vị thiếu gia của chúng ta thôi. Hơn nữa bạn thân của tôi nói, toàn bộ nhân viên ở đó đều thấy quản lí của họ bước lên xe." Vu Thu Thủy cắt ngang lời Lâm Bồi, bộ dạng khẳng định xì căng đan này là sự thật.

Mọi người nghe xong đều cảm thấy hào hứng, chỉ có mình Trác Lí là sững sờ, uống một hớp cà phê đã cảm thấy bỏng hết lưỡi.

Cái thế giới này đúng là nhỏ đến mức bỉ ổi. Thì ra —— cái tên Viên Khởi Lương giả mạo đó lại là cấp trên của cô —— là bạn trai mà chị gái yêu nữ của cô dám mang về nhà —— là người mà cô đã từng đi xem mắt.

Trác Lí nhẩm ‘Alleluia’, lẩm nhẩm trong lòng: chúa Jesus, người ở trên đó chắc rất nhàm chán rồi. (~ly: ở chỗ Alleluia, mình không biết chính xác nghĩa là gì, gu gồ nói gần giống Amen, nếu sai mong các bạn bỏ qua, vì cái này liên quan đến tín ngưỡng  )

Tối hôm đó về đến nhà, Trác Lí quyết định nói lại toàn bộ chuyện xảy ra hôm xem mắt cho Trác Ý. Mặc dù thường ngày Trác Ý đối xử rất cay nghiệt với cô, nhưng cô tuyệt đối không hi vọng đoá hoa đẹp Trác Ý lại bị tên công tử đó đùa bỡn tình cảm. Hơn nữa cô cảm thấy nếu mình không nói ra, chị gái cô sẽ ngày càng lún sâu vào . . . . . .

Trác Ý lại về muộn, vẻ mặt tiếp tục là một bức tranh mùa xuân.

Trác Lí tắt TV, cực kỳ nghiêm túc nói, "Chị, em có chuyện muốn nói với chị.”

Trác Ý đang cởi giày ở cửa liền ngẩn người ra, ngẩng đầu ngạc nhiên, vẻ mặt nghiêm túc của Trác Lí hoàn toàn khác bình thường.

Cô mỉm cười một cách tự nhiên rồi hỏi: "Có chuyện gì?" Sau đó rót cho mình một cốc nước, ngồi xuống ghế sa lon.

"Chị đang hẹn hò với Ngũ Khâu Thực?"

Trác Ý ngẩn ra, ngay sau đó liền thu lại nụ cười, nghiêm túc quan sát Trác Lí, "Em muốn nói chuyện gì?"

"Lần trước chị nhờ em đi xem mắt, em đã gặp anh ta."

"Chị biết, anh ấy nói với chị rồi. Em muốn nói với chị chuyện này sao?"

"Không. Em muốn nói cho chị biết, anh ta không phải là một đối tượng tốt để gửi gắm cả cuộc đời."

Có lẽ là do vẻ mặt nghiêm túc cùng chân thành của Trác Lí, vì vậy, cho dù không hài lòng với đánh giá này nhưng Trác Ý không thể hiện bất kì một phản ứng không vui nào, cô chỉ có thể đáp lại một vẻ mặt chân thành i hệt, thở dài nói: "Chị chính chắn hơn em." Sau đó đặt cái cốc lên bàn, đứng dậy rời đi. dd_l!Qd

Lúc bước vào phòng, Trác Ý quay đầu lại, chần chừ nói, "Cám ơn."

Lời cám ơn này của Trác Ý, Trác Lí nghe vào mà cảm thấy chua xót.

Cô và chị gái của mình quen thuộc mà lại xa lạ như vậy sao.

Truyen tinh cam
Trả lời với trích dẫn
  #13  
Cũ 12-04-2017, 12:23 PM
ngocvk ngocvk đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 70
Mặc định

Cuối tuần, Trác Lí lại quay về kiếp sống của nữ otaku (chui trong nhà).

Đại khái để thể hiện cho câu cám ơn, Trác Ý mua cho Trác Lí một đôi guốc bằng tinh tế, thuận tiện, tặng cho cô một chiếc điện thoại.

Dĩ nhiên, tất cả nhiệm vụ mua sắm này được giao cho mẹ Trác, không phải là Trác Ý tự mình mua.

Chớp mắt, một tuần mới đã đến.

Tuần này, Trác Lí có chút thấp thỏm: thứ nhất, giám đốc mới đến. Cô và Ngũ Khâu Thực lần đầu gặp mặt không mấy vui vẻ. Thứ hai, việc với đạo Boss Viên Khởi Lương đến nay vẫn chưa có tiến triển gì. Thứ ba, cô thật sự không có tiền tiêu vặt rồi.

Trác Lí là một người rất từ bi, từ bi ở đây chính là: lúc đi qua trạm xe buýt cô gặp một người ăn xin. Cô cho anh ta 5 tệ, sau đó lại bảo anh ta đưa lại cho cô 2 tệ.

Cô mỉm cười giải thích với người ăn xin: "Lát nữa tôi còn phải đi xe buýt về, tôi chỉ có thể cho anh từng đó thôi."

Giải thích xong, cô cười tíu tít đi về phía trước, không biết rằng cái tên ăn xin đầu tóc bù xù ở sau lưng ném ra một câu, "Mẹ nó, dạo này cho tiền ăn xin cũng đòi tiền thối sao?"

Tiếp tục đi tới tòa soạn.

Hình như Vương Hiểu Mai đặc biệt đứng ở cửa bộ phận phỏng vấn chờ Trác Lí, bộ dạng nhịn không nổi, Trác Lí đang vác theo bao lớn nhỏ, cùng với bộ đồ công sở màu xám ngàn năm không đổi, lúc này cô mới để ý, trong phòng làm việc hiện tại không có ai.

"Vương quản lý, chào buổi sáng." Đến chỗ ngồi của mình đặt túi xuống, Trác Lí hỏi Vương Hiểu Mai mọi người đi đâu rồi, nhưng Vương Hiểu Mai hết sức không nể mặt lờ đi câu hỏi của cô.

"Đi theo tôi."

Giày cao gót của Vương Hiểu Maiđập thẳng xuống mặt đấy, âm thanh rất vang, "Cốc—— cốc —— cốc", rất có tiết tấu.

"Hôm nay là ngày đầu tiên giám đốc tới nhậm chức, chú ý biểu hiện của mình." Vương Hiểu Mai rõ ràng là đang đi trước mặt Trác Lí, đưa lưng về phía cô, nhưng giọng nói của cô ta lại rất rõ ràng, giống như đang nói đối diện cô.

"Vâng"

"Bây giờ giám đốc còn chưa tới."

"Vâng." Không trách cô còn có thời gian ở đây bắt bẻ tôi, Trác Lí nói thầm trong bụng.

Tòa soạn có một phòng hội nghị, bình thường phòng hội nghị này không mở, chỉ khi lãnh đạo lớn tới mới dùng tới. Vào phòng họp Trác Lí nhìn thấy đám người quen thuộc Thu Thuỷ, Lâm Bồi và Lý Nhất Phàm, bọn họ dí dỏm, mở to hai mắt cười lớn nhìn cô, Trác Lí nhấc chân chạy đến chỗ họ.

"Trác Lí, cô ngồi bên cạnh tôi." Vương Hiểu Mai ngăn lại.

Ánh mắt Trác Lí nhìn cô ta đầy thắc mắc, mặc dù phòng hội nghị này không lớn, nhưng lại có rất nhiều người ở đây, bộ phận quảng cáo, chuyên mục, bộ phận phỏng vấn, bộ phận chụp ảnh, mười mấy người ở trong phòng, Trác Lí dừng mắt ở người đang nhìn cô cười không nén được, Lâm Thạc. dxd Lêquy đ^nMấy ngày rồi cô không gặp anh ta, gửi một ánh mắt thăm hỏi.

Lâm Thạc lại càng cười lớn hơn, hai bả vai anh ta rung lên doạ cho mọi người một trận.

Trác Lí có chút hoài nghi về bộ dạng của mình: chẳng lẽ dung mạo của cô thật sự làm người khác buồn cười sao? Vừa gặp đã làm cho người ta phát cười?

Chờ đến lúc Trác Lí rút lại vẻ mặt méo mó, quay sang thì thấy Vương Hiểu Mai đang khoanh tay đứng quan sát cô, cô ta đè nén âm thanh nói, "Cô là người của đoàn xiếc à?" Sau đó, kéo một cái ghế ngồi xuống.

Trác Lí túng quẫn: vẻ mặt phong phú này cô mơ cũng không thể có được.

Mọi người uống trà nói chuyện, khoảng nửa tiếng sau, phó giám đốc trên danh nghĩa, trưởng phòng Ngô Tập Kính rốt cuộc cũng xuất hiện, đứng ở cửa phòng họp, anh ta dùng cái miệng hô lên một tràng tiếng phổ thông không đạt chuẩn: "Mọi người cùng hoan nghênh giám đốc Ngũ Khâu Thực nào."

Trác Lí dụi dụi con mắt, ngoáy lỗ tai, xác định mình không nghe lầm, cũng xác định mình không có xuyên đến thời kỳ giải phóng.

Định thần lại một lần nữa, lúc này mọi người trong phòng họp đều đứng lên, tất cả đều bày ra bộ dạng ‘ nhiệt liệt hoan nghênh giám đốc Ngũ, giám đốc Ngũ thiên thu vạn tái vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế ’.

Thật ra thì, gương mặt thành kính nhất ở đây chính là của Trác Lí.

Những người khác vỗ tay đều giống trống con, còn Trác Lí lại dùng tư thế vỗ tay kinh điển, vô cùng dùng sức, vô cùng hưng phấn.

Tất cả mọi người đều vỗ theo một tiết tấu, chỉ mình Trác Lí là khác biệt. Vì vậy khi Ngũ Khâu Thực tiến vào, tiếng vỗ tay thưa dần, mọi người lại quay qua nhìn Trác Lí.

Ngũ Khâu Thực có dung mạo thực sự giống minh tinh điện ảnh.

Theo Thu Thủy hình dung: Ngũ Khâu Thực nếu không phải là một công tử nhà giàu, chắc chắn cũng sẽ kiếm ra bội tiền trong giới điện ảnh.

Còn hình dung của Lâm Bồi: Tôi thích nhất là phong cách của anh ta, tà mị, làm cho người ta muốn ngừng cũng không được.

Hình dung của Lý Nhất Phàm: Tôi rất ghét anh ta, có anh ta ở đây, sức hút của tôi liền sụt giảm.

Nhưng Trác Lí lại cảm giác anh ta giống một tên yêu nghiệt.
*truyện.duoc.dang.tren.dien.dan.le.quy.don*

Ngũ Khâu Thực ngồi ở vị trí trên cùng, cả thân thể dựa vào ghế da, bộ dạng bất cần đời. Trác Lí sớm nghĩ rằng anh ta tới đây để làm cảnh.

Nhưng lời nói tiếp theo của Ngũ Khâu Thực lại làm Trác Lí nhanh chóng thay đổi suy nghĩ.

"Trước khi《 Đô thị tinh anh 》 bị tập đoàn Ngũ Thị thu mua, ở trong thị trường báo giới chiếm tỷ lệ khoảng 11%, sau khi thu mua xong thì không nghe nói số lượng tiêu thụ tăng lên hay giảm xuống, tôi không nắm được số liệu cụ thể, sau khi thống kê lại số liệu thì nộp cho tôi. Còn nữa, Ban Biên Tập nộp lại nội dung số tới cùng với ảnh bìa cho tôi. Được rồi, cuộc họp đến đây thôi, giải tán." Dứt lời, Ngũ Khâu Thực rời đi ngay trước mắt mười mấy người, cực kỳ đẹp trai, cực kỳ tự nhiên.

Trác Lí há hốc miệng.

Cô không biết người đàn ông tóc vàng này lại táo bạo như vậy.

Không trách, anh ta lại có thể chinh phục được Trác Ý.
Truyen tinh yeu
Trả lời với trích dẫn
  #14  
Cũ 12-04-2017, 12:24 PM
ngocvk ngocvk đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 70
Mặc định Chương 9

Sau khi trở lại phòng làm việc, Trác Lí tiếp tục công trình “Mỗi ngày lạnh lẽo” của mình. Trải qua một thời gian tu luyện, việc này nghiễm nhiên trở thành một hoạt động không thể thiếu trong cuộc sống thường ngày của cô, nếu như có lỡ quên ( thật ra thì khả năng này không thể xảy ra) cô nhất định sẽ cả ngày không yên.

Gửi một tin nhắn:【 Có bốn người chơi mạt chược ở trong phòng ngủ, cảnh sát tới, sau đó mang đi năm người, hỏi tại sao? 】

Gửi đi.

Câu chuyện của Hứa Tam Đa đã chứng minh rằng: nếu không từ bỏ, không buông tha, cuối cùng nhất định sẽ đạt được thành công. (~ly: hình như là câu chuyện của một quan chức)

Cô vừa gửi tin nhắn đi thì thời gian buôn chuyện bát quái ở phòng làm việc lại bắt đầu. Vu mỹ nhân đi lại bàn làm việc của Trác Lí, hết sức bi thương nói, “Tại sao những đàn ông hoàn hảo trong thiên hạ mà tôi gặp đều là hoa đã có chủ cơ chứ?”

Mặc dù đang đứng ở bàn của Trác Lí, nhưng Vu Thu Thuỷ lại đang nói chuyện với Lâm Bồi. n Lâm Bồi cũng là một người phụ nữ độc thân lớn tuổi ở bộ phận phỏng vấn, cô và Vu Thu Thuỷ luôn cùng nhau bàn tán những “đề tài điên cuồng”.

Bộ phận phỏng vấn có13 người, 8 người là nữ, cũng chỉ mới có một mình Thường Hinh đã lập gia đình. Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Trác Lí đưa ra một kết luận vô cùng sâu sắc: Phóng viên của《 Đô thị tinh anh 》 đều đã đạt tới cấp độ phụ nữ độc thân tài giỏi của Vu Thu Thuỷ và Lâm Bồi

“Vạn Hiểu Yên, không phải cô có một cuộc phỏng vấn quan trọng sao?” Vu mỹ nhân nói xong vẫn không quên tìm lời thích hợp giải tán đám đông đang vây tới.

“Hứ, đi phỏng vấn có thể đến muộn, nhưng tin tức về người đàn ông hoàn hảo thì không thể bỏ lỡ một giây.” d2L,Qđ Vạn Hiểu Yên nói rất có triết lý, “Aida, nhìn những người phụ nữ trẻ tuổi xung quanh, tôi nghĩ, việc tìm một người đàn ông là không thể trì hoãn được nữa rồi.”

“Thôi đi, không phải mỗi ngày anh chàng POLO đều phụ trách đưa đón cô sao? Muốn bọn tôi miêu tả lại cảnh tượng lúc đó không?” Vu mỹ nhân trách cứ.

“Lạc đề, lại lạc đề nữa rồi. . . . . . Không phải hiện tại chúng ta đang bàn tới đồng chí Ngũ kia sao?” Lâm Bồi kịp thời mang câu chuyện trở về đúng hướng.

Bây giờ đứng ở bàn cô có 3 người phụ nữ, bên cạnh cũng có 3 người nữa đang nghe ngóng tin tức.

“Nghe nói, người phụ nữ kia cao gần 1m70.” Vu mỹ nhân cao chưa tới 1m60, đối với vấn đề này vô cùng nhạy cảm.

“1m66,5.” Trác Lí đính chính lại, Trác Ý chỉ cao hơn cô 2cm.

Ba người quay lại nhìn Trác Lí, ánh mắt thăm dò.

“Xin lỗi, cô bạn gái trong xì căng đan mà các cô đang nói tới, đại khái . . . . . . là chị của tôi.” Không phải đại khái, mà chính xác là như vậy, người đó chính là chị gái của cô. Cô không muốn ở lại đây tiếp tục nghe những điều chướng tai, vì vậy cắt ngang lời bọn họ.

“Điều kiện của chị gái cô như thế nào? Có giống như trong truyền thuyết không? “ Mắt Lâm Bồi loé hai trái tim.

“A. . . . . .” Trác Lí lấy lại bình tĩnh, “Nếu hỏi tôi hai người bọn họ có xứng đôi hay không, thì câu trả lời chính là: tên họ Ngũ kia tuyệt đối không xứng với chị gái của tôi.” Đây là lời nói thật lòng.

Mặc dù Trác Lí rất ghét Trác Ý, nhưng cô không thể nào phủ nhận được: cuộc sống ngắn ngủi này của cô, ở trước mặt chị gái mình đều cảm thấy tự ti.

Một câu này của Trác Lí đã nhanh chóng giải tán ba người phụ nữ ở trước mặt.

Nhưng những lời này đã dẫn Trác Lí tới một số chuyện tiếp theo.

Lúc Ngũ Khâu Thực gọi Trác Lí vào phòng làm việc, cô đang nghiên cứu một bài báo, bài báo viết về câu chuyện của một tài năng, sử dụng phương pháp tự thuật Kim Tự Tháp, cô còn tìm ra một lỗi dùng từ trong bài báo, đúng lúc đó, Ngô Tập Kính tới gọi cô.

Trác Lí tưởng tượng ra, nếu Ngô Tập Kính cầm thêm một cây phất trần trong tay, sau đó nói một câu “Ta …”, nhất định sẽ rất giống một đại tổng quản.

Vừa thấp thỏm trong lòng, lại đường đường chính chính mà đi. Thấp thỏm là vì anh ta từng đi xem mắt cô, còn đường đường chính chính là vì đây là công việc, đến gặp anh ta thì không có gì sai. Dù sao cô cũng là em gái của Trác Ý, muốn theo đuổi chị gái, vậy cô em gái này cũng nên được đối xử đặc biệt chứ?

Trác Lí tới phòng làm việc của tổng biên tập —— Ngũ Khâu Thực ở trước mặt đang chúi đầu vào máy vi tính, bộ dạng có vẻ đang say mê với công việc, nhưng không ai biết được rằng thực ra anh ta đang chơi một trò chơi gọi là Zuma.

“Tổng biên tập, xin hỏi. . . . . .”

“Mời ngồi.” Ngũ Khâu Thực tắt trò chơi, ngẩng mặt lên, tỉ mỉ quan sát Trác Lí.

Trác Lí bị mái tóc vàng cùng với cặp mắt yêu mị của anh ta làm cho toàn thân nổi da gà, có chút căng thẳng, ngồi cũng không được tự nhiên.

“Trác Lí. . . . . .” Ngũ Khâu Thực cầm một tập tài liệu lên, Trác Lí liếc mắt thấy đó chính là sơ yếu lí lịch của cô.

“Đúng vậy, thưa tổng biên tập.” Trác Lí một mực cung kính, có chủ vị rõ ràng.

“Nghe Vương Hiểu Mai nói, cô muốn phụ trách phỏng vấn Viên Khởi Lương?”

Đây tuyệt đối là cố tình châm chọc, Trác Lí khẳng định chuyện này. Nhưng cô vẫn cung kính trả lời, “Vâng, tổng biên tập.”

“Có cần tôi giúp một tay không? Tôi với anh ta . . . . . . vô cùng thân thiết.”

“Cám ơn tổng biên tập, không cần đâu ạ.” Trác Lí mắng thầm trong bụng: anh còn thay anh ta đi xem mắt, ai mà chẳng biết hai người quen nhau.

Ngũ Khâu Thực sững sờ, ngẩng đầu nhìn Trác Lí một cách ngạc nhiên: Trác Ý nói với anh, em gái của cô là một người rất khó kiểm soát, nhưng anh lại không nghĩ cô sẽ ngang bướng đến mức từ chối ngay sự giúp đỡ của anh.

“Tổng biên tập còn việc gì nữa không?”

“Tạm thời . . . . . . không còn việc gì nữa.” Ngũ Khâu Thực còn đang bận nghĩ tới ký ức hôm cùng cô đi xem mắt, đợi đến lúc Trác Lí mở cửa phòng làm việc, lúc này anh ta mới để tay đang vuốt cằm xuống, kêu lên, “Đợi một chút.”

Trác Lí dừng lại.

“Có một câu hỏi cá nhân.” Ngũ Khâu Thực nghiêng người về phía trước, hai tay chống lên bàn làm việc, im lặng nhìn Trác Lí, xem ra câu hỏi vô cùng nghiêm túc.

“Câu hỏi gì vậy.”

“Tôi muốn biết. . . . . . Tôi có chỗ nào không xứng với chị gái của cô?”

Trác Lí kinh hãi: có quỷ! Ngay sau đó, che giấu biểu cảm khiếp sợ trên mặt, dùng một nụ cười đắc ý, trả lời hết sức rõ ràng, “Tôi không biết.”

Truyen ngan
Trả lời với trích dẫn
  #15  
Cũ 12-04-2017, 12:25 PM
ngocvk ngocvk đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 70
Mặc định

Thứ tư, Trác Lí vội ra ngoài phỏng vấn, vì vậy không có thời gian suy nghĩ câu chuyện gửi cho ‘mỗi ngày lạnh lẽo’, cô đành mang câu chuyện cũ kĩ ‘chim cánh cụt và gấu bắc cực’ để gửi đi, sau đó vội vã cùng Lâm Bồi đi ra ngoài.

Ăn trưa ở bên ngoài xong, Trác Lí mới chạy về cao ốc Hào Mã.

Bật màn hình lên thì tin nhắn của hệ thống liền nhảy ra, cô đặt túi xuống, lúc ngồi xuống nghiêm túc nhìn tin nhắn, tim cô bỗng nhảy lên.

【 Từ 070911: chuyện này tôi đã nghe rồi 】

Chỉ có sáu chữ, thực sự chỉ có sáu chữ, ngay cả dấu câu cũng không có. Nhưng Trác Lí chưa bao giờ nghĩ tới, sáu chữ này có thể so với việc cô chơi game đánh thắng đại Boss, giành được nhiều vũ khí, hay như đi trên đường thì nhặt được 10 tệ, hoặc uống một chai trà xanh lại cào trúng ‘tặng một chai miễn phí’, cảm giác mừng điên lên.

Lúc này, Trác Lí lại càng khẳng định: phụ nữ nhất định phải nuôi dưỡng thành công.

Thời gian thư gửi tới là: 9: 17.

Sáu chữ này, Trác Lí đọc lại một lần nữa, từ từ liên tưởng: Viên Khởi Lương là một tảng băng lớn, chuyện cười này giống như thuốc chống băng, gặp lạnh sẽ hoá nóng, đánh thẳng trực diện. Xem ra, Viên Khởi Lương mỗi ngày đều xem chuyện cười của cô, có lẽ anh ta cũng đã quen với việc này rồi.

Nghĩ tới đó, miệng của Trác Lí lại nhếc lên, lúm đồng tiền bên trái lúc ẩn lúc hiện —— làm cho Lý Nhất Phàm nhìn đến ngây người.

Chỉnh đốn lại tư tưởng, Trác Lí gửi đi: 【 phiên bản 2, 3, 4 bạn cũng nghe rồi sao? 】

Gửi đi.

Dù bận rộn nhưng cô vẫn ung dung chờ đối phương trả lời.

Kết quả, chờ cả buổi chiều, Viên Khởi Lương vẫn không có tin tức gì.

Về tới nhà, Trác Lí thấy ở cửa có một đôi giày vải Bắc Kinh. Đặt túi xuống, cô nghĩ bụng: cậu đầu hói tới.

Cậu của Trác Lí là một giáo sư nổi tiếng ở khoa pháp luật của trường đại học nào đó, là người vô cùng nghiêm khắc nhưng lại rất hài hước. Ví dụ như, lúc sáu tuổi, cậu đưa cho Trác Lí một cây kẹo mút, sau đó giả làm ông già Nô-en hiền hoà nói, “ăn đi.”, chờ đến khi Trác Lí uốt nước miếng, bóc vỏ kẹo chuẩn bị cho vào trong miệng, thì cậu đầu hói lại vỗ nhẹ Trác Lí, ) mang cây kẹo ném xuống đất, sau đó đột nhiên hoá thành sói xám lớn, hét lên với Trác Lí: “Về sau không được ăn kẹo nữa, ăn một lần cậu sẽ đánh cháu một lần.” Tiếp đến, dùng một món đồ chơi trẻ em gõ lên đầu Trác Lí, Trác Lí chỉ có thể lau hai hàng nước mắt chạy đi.

Nghĩ tới thôi cũng đủ để Trác Lí rùng mình.

“Ha ha ha. . . . . .” —— đây là tiếng cười phóng khoáng của cậu, Trác Lí ghi nhớ rất rõ giọng điệu này.

Đi dép vào, Trác Lí định trốn vào trong phòng lại bị bắt quả tang tại trận.

“Này. . . . . . Cháu gái nhỏ, định đi đâu vậy?”

Trác Lí đoán mặt mình bây giờ có thể so sánh với than được.

“Cậu, cháu . . . . cháu có một bản, bản thảo, bản thảo cần phải làm gấp.” Trác Lí vẫn còn đang định nhấc chân chạy.

“Viết một bản thảo thì tốn bao nhiêu thời gian? Lại đây ngồi nói chuyện với cậu một chút đi.” Vẻ mặt ông giống như Đức Phật, vô cùng nhân từ. Khoé mắt cong lên, dễ làm cho người ta ảo giác về sự tốt bụng của người đối diện. Chỉ là Trác Lí biết rất rõ, ở trong trường đại học mà ông dạy, Đường Chi Thiện là một trong ‘ Tứ Đại Danh Bộ ’, chuyên bắt những sinh viên trốn học, vắng mặt, gian lận, hay có hành vi xấu. Trác Lí chưa từng thấy một sinh viên nào khen ngợi cậu của mình.

Trác Lí run rẩy ngồi xuống ghế sofa, im lặng nghe giáo huấn.

“Nghe nói cháu làm việc ở Hào Mã?” Đường Chi Thiện thích uống trà, trong tay lúc nào cũng có một bình trà nhỏ, thỉnh thoảng lại đưa lên miệng. Trác Lí cảm thấy như vậy rất mất vệ sinh, vì trong bình trà đó cái gì cũng có.

“À, . . . Vâng”

“Cháu có biết nhà của cậu ở gần chỗ đó không?” Đường Chi Thiện bắt đầu lộ ra vẻ mặt không vui.

“. . . . . . Biết.” Chính bởi vì biết nên mới tránh, nhưng hôm nay người cậu vĩ đại của cô cũng đã tới tận cửa rồi, tự do sau này của cô, rất nhanh thôi sẽ tan biến.

“Có tìm được nhà không?” Đường Chi Thiện lại hỏi, đôi mắt nhỏ híp lại, ngậm bình trà vào miệng.

“. . . . . . Tìm. . . . . . Tìm được.” Nếu như nói không tìm được, Đường Chi Thiện nhất định sẽ đi tìm cô.

Khoé miệng cong lên, Đường Chi Thiện cười nói, “Bắt đầu từ ngày mai, buổi trưa tới nhà cậu ăn cơm.”

“Không nên làm phiền mợ ạ?” Trác Lí đau khổ, vẻ mặt như người sắp chết.

“Mợ của cháu còn chưa già tới mức đó, huống hồ, cũng không phải một mình cháu tới ăn.” Đường Chi Thiện khẽ nâng mí mắt lên, vẻ mặt tìm kiếm xung quanh, “Chị gái cháu còn chưa về nhà sao?”

“Dạo này nó còn đang bận yêu đương.” Mẹ Trác đi từ phòng bếp ra, trả lời câu hỏi của cậu với vẻ mặt vô cùng hạnh phúc, giống như chuyện yêu đương của Trác Ý là chuyện vô cùng đáng mừng. Đi theo sau là ba Trác, hai người mỗi người bưng một đĩa trái cây.

“Yêu đương?” Mặt Đường Chi Thiện trầm xuống, “Với ai?”

“Không biết, tôi không quản nó, miễn là nó thích, bọn tôi sẽ không phản đối.” Mẹ Trác ngồi xuống, bảo Đường Chi Thiện ăn trái cây.

Thời điểm này, Trác Lí đã mong tới thời điểm này biết bao, các vị trưởng bối cuối cùng cũng chuyển hướng sang người “nữ vương”, {người vô hình} như cô có thể vô hình mà rời đi.

Nhưng ngay khi cô vừa mở của phòng mình ra, Đường Chi Thiện đã ném cho cô một câu, “Trác Lí, đừng trốn, ngày mai nếu cháu không ngoan ngoãn tới nhà cậu, cậu sẽ đi tới toà soạn để đón cháu, cậu vẫn có thể đạp xe đạp chở cháu đi.”

Trác Lí thực sự muốn bay lên trời.
Tieu thuyet
Trả lời với trích dẫn
  #16  
Cũ 04-07-2017, 04:36 AM
nanggat
Guest
 
Bài gửi: n/a
Mặc định

Tiếp đi bạn ơi
Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt



Múi giờ GMT. Hiện tại là 07:08 PM


Powered by vBulletin® Version 3.8.7
Copyright© 2010 - 2017 ThanhNien.com, All rights reserved
ThanhNien.com không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.